Thứ Bảy, ngày 12 tháng 5 năm 2012

Bobby Boles - Trùm chọi gà xứ Cali


Bobby Boles - Trùm chọi gà xứ Cali
The Ancient One - http://www.ultimatefowl.com

Tôi không biết bắt đầu từ đâu bởi Bobby Boles quá vĩ đại, mãnh liệt và không tưởng đối với những người chưa từng thấy ông ngoài đời. Với nhiều người từng gặp Bobby ở các trện derby được tổ chức hai tuần một lần, điều đó giống như là một giấc mơ có thật bởi tất cả những gì được chứng kiến đều hoàn toàn kỳ diệu.

Chúng ta có một nguyên tắc ở đây, chúng ta sẽ dùng lời nhẹ nhàng với những ai còn sống ngoại trừ một hay hai người!!! Như Tom Spurrier nói, câu chuyện này sẽ dài, tốt nhất nên “cho thêm củi vào lò”. Tôi cần chút thời gian để thực sự kể bạn nghe mọi thứ về Boles, về cách thức, ý tưởng và những khả năng tiềm ẩn của ông, rồi khi tôi kể xong nó sẽ làm đầu óc bạn như muốn nổ tung ra. Boles thực sự là một huyền thoại lớn nhất mọi thời đại trong làng đá gà, cùng với thành công vang dội nhất và không bao giờ ông bán dù một cọng lông gà; kể cả khi được trả 30 ngàn đô sấp lên chỉ cho một bộ ba (trio). (Điều này sẽ lôi kéo bao nhiêu kẻ ngồi lê đôi mách ngoài kia chăng???)

Đa phần ghen tị nhưng TẤT CẢ đều phải sợ!!! Nếu tôi kể hết bài này thì nó sẽ khiến các bạn phải trợn tròn mắt. Ban đầu, theo tôi nhớ Boles đến Hot Springs, Arkansas cả thảy ba lần (một trong những lần đó ông đụng độ với Doc. Watkins). Võ sĩ quyền Anh Jack Dempsey là người đầu tiên từng mở “cánh cửa triệu đô”. Dempsey thường dự các trận đá gà ở Sand Springs, Oklahoma và Hot Springs, Arkansas. Ngày ấy, Tom Spurrier và Jack Dempsey trông giống nhau như hai anh em ruột vì tóc của họ đều bóng lưỡng và chải ốp bằng loại dầu bóng hoa hồng xưa, nhưng Tom cao hơn.


Bobby Boles cùng với Jack Dempsey (ôm gà bên phải).

Lần đầu tôi gặp anh em nhà Boles khi họ đang bơm xăng và tra dầu xe trên cầu nâng (grease rack). Ed Teelman và tôi đi dọc vùng duyên hải lùng mua vài con ngựa đua 2 năm tuổi. Xe của Ed hết xăng. Đó là chiếc Star hay Essex, lúc này tôi không nhớ ra. Tôi chơi cả ngựa lẫn gà. Chúng tôi ghé đổ xăng tại trạm, tôi nghĩ chúng tôi đã ở Madera, California. Sau khi nghe tiếng gà gáy, tôi xin được xem gà (hồi đó họ chẳng hề quan tâm). Đó là trước khi bầy Nick ra đời!! Bobby và Clarence cũng như bất kỳ ai trong đám sư kê. Đấy là những năm 30 và gà của họ chẳng có gì đặc biệt, vài con này, vài con nọ vậy thôi. Tôi thấy có màu điều nâu và ô xám thuộc các dòng Hogg Toppie, O.K Roundhead và Claret. Hầu hết gà của họ đều thả ngoài trời với dây cột, và đến nay tôi tin Boles vẫn sử dụng các loại dây cột gà (string-walks & tie cord).

Ngay từ đầu, Bobby đã là một sư kê thực tế và khôn ngoan, tất cả những gì mà Bob cần là bầy Nick xịn để triển khai những mánh khóe, khả năng và ý tưởng của mình. Tôi không bao giờ quên được những điều mình chứng kiến ngày hôm đó. Gà được cột chân và đầu dây kia được bắt vít vào một cặp thùng đựng rau diếp (lettuce crate). Ông đặt thùng này chồng lên thùng kia với nẹp hai bên để giữ cố định, và một tấm ván trên nắp được bố trí bập bênh để phân rơi xuống dưới. Phía sau bên trên, ngoài trời nắng nóng ông đặt các vỏ pin rỗng của xe hơi và xe tải làm khay nước. Tôi thò ngón tay vào một trong số các khay và thấy nước khá nóng. Khi lái xe ra về, tôi nghĩ rằng những con gà đó cần nước mát nếu muốn thắng một trận derby. Nhưng cùng với năm tháng, Boles đã chứng tỏ rằng gà sẽ dẻo dai nếu bạn nuôi ép chúng một chút, giống như là ủ rượu ngon vậy.

Dẫu Bob và Clarence là anh em nhưng Bob mới là bộ óc và quân sư. Trước đấy cả hai chỉ là những sư kê làng nhàng cố thắng một trận derby! Anh em nhà Boles sống và nuôi gà phía sau trạm xăng. Một thời gian, không lâu sau chuyện này, chiến tranh ập đến. Clarence tham gia quân đội, độc thân rồi sau đó trở thành thợ cắt tóc và sống ở Santa Cruz, California. Chưa từng lập gia đình.

Nên nhớ rằng Boles luôn thích gà sẫm màu và nuôi nhiều con khác nhau, nhưng mấy con hồi đó không phải là bầy Nick trứ danh của ông. Bob điều hành trạm xăng và chăm gà (loại thường). Bobby mua ba con mái ô từ ole R.L Saunders ở Commerce, Geogia, hai con có mào (top knot) một con đầu láng. Thậm chí Bob còn bảo với Mac White rằng chúng là gà Black Claiborne?? Có ai từng nghe nói đến dòng Claiborne? Chúng có 3/4 Brewer Warhorse, 1/4 River Tassel từ dòng gà của G.T. Brewers ở Mississippi... Rube Thompson ở Fresno/Hanford, California. Thời ấy Rube có gà gốc gác ở hai nơi, cũng mua một bộ ba (trio) từ ole R.L Saunders đúng vào thời điểm mà Bobby mua. Rube gọi gà của mình là Black Death, gà ô của ông và Boles thắng một số trận hay. Nhưng hai năm sau, Rubes bắt đầu giải nghệ và quay về Georgia. Trong khi Boles cứ chơi hoài chơi mãi và ngày càng lậm sâu vào trò này. Bobby chỉ mua 3 con gà mái từ R.L, ông mượn một con ô ăn 8 độ của Russell Bowdin ở Texas (nghe từ Bow Dean) và cho lai với 3 con mái này, và ông đã loại bỏ đặc điểm đầu mào. Làm thế nào? Bạn nhổ chúng khỏi đầu và nhét xuống lỗ chăng? Không thấy ông nói gì. Sau đó Bobby lặng lẽ mua hai con gà trống và bốn con gà mái từ một sư kê già ở Kentucky, người từ năm này sang năm nọ lai tạo dòng Sid cực kỳ lì và chém tốt (cutting). Mingus từng viết về lão những năm sau này. Mingus cũng mua một vài con Sid ô bông và ghép vào dòng Sid điều của mình. Đấy mới là những con gà ô mà Bole lai ra bầy Nick, và cũng giải thích tại sao gà mái của Bobby bắt đầu xuất hiện bông trắng (white spangled) trên nền đen và nếu chúng sống đến 7-8 tuổi thì sẽ chuyển thành màu nhạn. Cũng 40% gà trống của Bob sẽ có lưng màu đồng (brass). Khi Clarence đang trong quân ngũ, ông đóng quân ở Texas, có lẽ là Fort Bliss, Texas, bạn từng nghe nói về El PASO? Bữa cuối tuần nọ, khi đang lái xe đi dạo cùng với một chiến hữu ở ngoại thành, Clarence nghe vài tiếng gáy và dừng lại để xem. Đoán chắc có vài chú gà xổng chuồng.

Clarence dừng xe và thấy vài con gà đại loại như Asil, trông lạ mắt nhưng đúng là gà phương Đông, to con, đuôi ngắn và mảnh gần lết đất. Clarence hỏi người phụ nữ nghèo với mấy đứa nhóc, vì chồng bà bị bắn hoặc đang ở tù gì đó, tôi không nhớ cái nào đúng nữa. Ông hỏi giá, bà ta nói 3 đô mỗi con, Clarence liền bắt vài con và gửi cho ông anh Bobby. Chỉ sau 3 tuần, Bob gọi cho Clarence nhờ mua hết những con còn lại. Tổng cộng họ mua được 7 con rồi loại bớt còn 5 con. Cả phần đời Bobby (sau bầy Nick) luôn bị truy hỏi có gì đặc biệt bên trong những con gà ô và gà Asil hiếm của ông? Bây giờ Robert J. Boles và Susan O. Boles đã là những nhân vật đình đám và được hâm mộ kể từ bầy Nick. Khi cha Bob đến đất này, tên của họ là Bowles nhưng như nhiều trường hợp khác, chữ W được giản lược. Bobby luôn nói rằng ông tin gà của mình là Asil “dao” và tôi đoán chắc ông nói vậy vì rõ ràng chúng xuất xứ từ Mexico (toàn đá cựa dao), có lẽ là Asil Mễ lai với Asil Ấn màu điều của don Rossie ở Argentina. Dầu gì thì chúng cũng thuộc các dòng Ghan và Sonatol. Clarence giải ngũ khoảng năm 1943, ông học nghề cắt tóc trong quân đội bằng cách thực hành trên các chiến hữu. Tin hay không tùy bạn, cháu trai của Susan bay đến tận Ấn Độ để bắt chúng về. Tôi sắp quẳng bạn vào “đầm lầy Florida” đây, nếu bạn tin rằng Bob có cùng những con gà ô và Asil xịn đó từ năm 1933 và ông chưa bao giờ làm ra bầy Nick cho mãi đến năm 1946? Thì bạn có tin rằng ông cần đến 13 năm để tạo ra bầy Nick? Nếu bạn thấy có từ 5 đến 6 câu chuyện về dòng gà Chet, thì phải có từ 12 đến 13 câu chuyện về Bob Boles và dòng gà của ông!!! Có thể hơi khoa trương nhưng có lẽ tôi biết nhiều về Boles và gà của ông hơn là chính ông. Bạn thắc mắc tại sao? Bởi vì ông chỉ biết từ phía mình còn tôi thì biết từ cả hai phía: ông và tất cả những người săn đuổi gà của ông, và cứ như vậy. Bobby và Clarence bán trạm xăng và Bobby mua nhà bên đường 29 ở Madera. Clarence lấy phần chia và mua nhà ở Santa Cruz, tiếp tục hành nghề cắt tóc và hai anh em đều nuôi gà. Bobby cho gà đá ở sân sau và thử nghiệm rất nhiều, tôi xin nhấn mạnh RẤT NHIỀU. Tại sáu trận derby đâu đó ở phía nam Madera, anh em nhà Boles thắng cả sáu và hai trận đá cáp (hack fight) vào năm 1964. Và từ đó cho đến 22 năm sau, nhà Boles gom tất cả các giải đấu (ngoại trừ Alvin Roca, người lai tạo dòng Chet/Asil ở Fresno, California).



Ban đầu, nhiều người nghĩ rằng đó chỉ là sự may mắn hoặc sau khi qua lứa gà Nick thì mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Không hề, Bob chỉ có thắng, thắng và thắng. Vào những thập niên 40, 50 và 60, các trận derby diễn ra khắp nơi ở California, ngay khi các sư kê mò đến một derby thì Boles đã có mặt, họ chỉ có nước xếp chuồng và bỏ qua derby khác hoặc tìm nơi dễ ăn hơn. Ngay sau đó mọi người họp lại và đòi Boles chấp một chân trước khi đá để họ còn có cơ hội. California sử dụng cựa 1.5 inch (~ 4 cm) trong nhiều năm trời vì vậy họ đưa vấn đề này ra và bầu chọn loại cựa dài hơn với hy vọng cản đà thắng của Boles. Đoán thử xem?? Gà Boles thường thắng trong 3 đến 4 chân (pitting) thì nay với cựa dài, gà ông thắng ngay trên không hoặc trong 1 đến 2 chân. Kế hoạch bị phá sản!!! Gà Bobby luôn nặng, chạng từ 2.3 đến 3 kg. Nhiều sư kê bắt đầu đem gà chạng nhỏ đi đá để khỏi đụng phải ông. Trong thời gian quen biết Bobby, tôi không bao giờ cố gắng thân thiết, đôi khi bạn không thể “nhìn cây thấy rừng”!! Trong những năm 50, Boles thậm chí còn quay cuồng dữ hơn, bạn không thể biết trước Boles sẽ xuất hiện ở đâu vì ông rành mọi ngóc ngách đá gà ở California từ nam chí bắc và đến tận Oregon. Boles từng đá ở Rosenburg, Oregon trong một trường gà trên gác cũ của trang trại, cho đến khi một trong những chủ trại tòm tem với vợ người khác. Kẻ bị cắm sừng bèn đốt trường gà. Và cả trường gà Rosenburg đã mở trong nhiều năm trời. Sau đó, Boles bắt đầu mò đến Oklahoma, đến Shell Creek ở Sand Springs, Frank Cutsinger điều hành Shell Creek, Boles cần bầu không khí mới và định mệnh giúp ông tìm thấy điều đó ở đây, bởi mọi người đều nghĩ ông “bắn” còn nhanh hơn cả Jessie James, cho đến khi ông thử bắn vài lần!!! Cutsinger đối xử với Boles rất tử tế, ông tặng Bob một số cựa (heel) và hướng dẫn cách xài. Clarence đôi khi vẫn tham gia các trận derby ở California và thậm chí ở bên ngoài bang, nhưng rồi mọi chuyện mau chóng trở thành màn “độc diễn”. Tại một derby ở Oklahoma. Cutsinger xin Bob điều mà Bob thấy rất khó xử và không thể TỪ CHỐI!!! Frank hỏi mua Bob một chiến kê. Bob đưa ông một con và trong vòng 24 giờ, con gà đã được bố trí để đổ mái tại thành phố Kansas. Tiền bạc không phải là tất cả, Cutsinger đơn giản nợ ông một ân tình. Vâng, đây là một bài học cho Bobby và ông không bao giờ để ai có cơ hội gần gũi mình nữa. Kincaid và cả nhóm đổ con trống của Boles với 8 con gà mái Toppy, nhưng chỉ thu được những con trống tơ đá chả ra gì. Năm sau, họ đổ con trống với gà mái tơ con nó và cho ra nhiều con gà rót. (Lưu ý rằng con trống bổn là gà lai, bạn không thể lai gián tiếp gà phương Đông. Tại sao? Giống như chuyện con la vậy). Vào thời đó, Bobby Dale là thị trưởng Kansas, ông chột một mắt và thích đá gà, ông là em của Tom Dale, người vừa chết cách nay 3-4 năm, ngài Horta (chúng tôi thường gọi là “nội Horta”) là ông của Jessie Horta và cả bác Lupe, người chết hồi còn trẻ. Kiên nhẫn nhé, chúng tôi đang chắp vá các sự kiện để các bạn có thể tưởng tượng điều gì đã xảy ra. Khi Boles đến Shell Creek và đá con gà bướm (pyle) ½ Tây Ban Nha ½ Asil rồi sau đó thắng đến 16 độ và trở thành chiến kê thắng độ nhiều nhất của Boles. Dẫu vậy, tôi và nhiều người khác vẫn nghĩ rằng Boles có cả bầy những con thắng 26 độ, tôi không biết nhiều lắm về “nội Horta” nhưng tôi biết ông có mặt mỗi nơi mà Boles đá và đặt rất nhiều tiền (không rõ bao nhiêu), Bobby đá con gà bướm với con gà nam Texas, con kia bay ngang qua trường và đá gục gà Bobby, đến giờ giải lao, gà Bobby run lẩy bẩy rất tệ, Bobby phải nâng đầu và cổ nó lên. Những tay nhà giàu và triệu phú dầu lửa Texas bèn hét tiền độ lên cả ngàn và “nội Horta” chấp nhận chơi luôn, ai lại đặt tiền vào một con gà đang sắp chết? Tôi nghĩ quý ông người Mễ tội nghiệp này đã nốc quá nhiều rượu Tequila, bằng không ông đã chẳng đặt cược quá nhiều vào một con gà đang chết. Bobby đặt gà nhẹ nhàng xuống trường đấu, gà Texas thấy gà bên kia gục, lần này thấy ăn chắc và nhao qua hết tốc lực mà không hề đề phòng. Gà bướm của Bobby nạp một phát vào gà Texas và giết chết nó ngay lập tức, chết ngắc, thậm chí chân còn không giãy nổi cái nào. Tôi không thể tin ở mắt mình nữa, chỉ có thể thốt lên “trời ơi”, “trời ơi”. Con gà bướm Tây Ban Nha/Asil này sau đó trở thành chiến kê dữ dằn nhất của Bobby, ăn đến 16 độ, tôi sẽ gửi ảnh của nó sau.

Sau đó tôi trở nên thân thiết với Jessie và “nội Horta”, bởi nếu không mê gà, Jessie sẽ biến thành cái gai trong mắt ông nội mình và có lẽ anh đúng. Jessie có nhiều tài và sơn xe là một trong số đó (Jessie có lẽ đang đọc bài này và tự hỏi tôi là gã nào?) Anh độ xe cho khách hàng của anh em nhà Barris ở Los Angeles, California. Đôi khi, tôi ghé qua và xem Jessie sơn xe cho bạn bè tại nhà mình (“dưới ánh trăng” nếu bạn muốn). Jessie có một ngôi nhà nhỏ với mái che nghiêng và sơn rất nhiều xe T-Bird đời đầu với lỗ thông khí tròn bên hông, màu kẹo táo và hồng vàng. Sau đó anh xuống Acapulco, Mexico và độ thuyền màu ánh kim. Có lẽ “nội Horta” đã mất từ lâu nhưng tôi vẫn nhớ và hy vọng Jessie vẫn mạnh khỏe. Từ sớm, Horta đã kiếm được dòng California Hatch. Nhà Horta là những người bạn tốt, chúng ta luôn muốn có nhiều bạn như vậy.

Vào thập niên 50, Boles trên đà chiến thắng ở mọi nơi ông đến. Không lâu sau, các đại ca muốn thuê Bobby để lai tạo gà cho mình. Ông không nhận lời ai, ông không cần ai hết và ông không bán con gà nào, vì vậy ông bị đám bất lương và trộm cắp canh me cả ngày lẫn đêm.

Những năm đầu, Boles lái một chiếc xe tải hiệu Chrysler đến nhiều trận derby và có đến 95% trường hợp trở về với tiền thắng độ. Dẫu vậy, Bobby vẫn luôn sống cần kiệm. Không lạ khi nhiều lần ông chấp nhận đá hàng xáo (side bet) với tiền độ bèo cỡ 5 hay 10 đô!! Nhiều sư kê luôn đá hàng xáo từ 60 đến 100 đô hay bèo lắm cũng 50 đô trước khi gà được thả.

Bobby chỉ lấy được tiền độ chính từ 50 đến 100 đô trừ phi ông đá ở bên ngoài California nhưng thậm chí ở chỗ mới người ta cũng nhanh chóng nhận ra ông... Điều đó gây khó cho Bobby bởi ông không thể đá hàng xáo để kiếm nhiều tiền. Nhưng dẫu sao ông cũng gom hết tiền độ chính... Một số người vẫn đá với Boles trước đó và năm đầu tiên sau khi bầy Nick ra đời.

Nhưng điều đó không kéo dài bởi tin đồn lan nhanh... Ngay sau đó, Bobby nổi như cồn khi thắng đến 95% trận đấu. Cách quen thuộc của ông là mang theo 22 hay 23 con mỗi lần đi đá, tham gia hai giải liền và cáp với bất kỳ ai. Nhiều lần Bobby thắng cả hai giải, những lần khác ông thua một trận ở giải này nhưng vẫn gom hết tiền độ... Thắng chắc đến nỗi Boles la như “heo xổng chuồng” mỗi khi thua một trận... Năm này sang năm nọ, Boles luôn mang theo 22 đến 23 con và chỉ mất 1 hay 2 con. Lưu ý rằng Bobby xứng đáng với chiến thắng bởi không sư kê nào trong lịch sử chọi gà thế giới phải lao tâm tổn trí nhiều như ông... Vào mỗi buổi sáng trừ ngày chủ nhật, Bob lấy một xe đẩy và vòi nước đi làm vệ sinh tất cả chuồng gà và dây cột... Nội điều này cũng mất 2 giờ mỗi ngày... Boles đóng lưới mịn bên dưới mỗi chuồng gà trống, từ dưới đất lên đến tường sát trần... Rồi ông lắp cửa bản lề rộng 45 cm ở đáy sau của chuồng gà, nhờ đó mà ông có thể thò tay vô làm vệ sinh... Ở những chuồng khác ông đặt tấm nghiêng bên dưới cửa chuồng... Tương tự với dây cột, không con gà nào trên sân của Bob phải trải qua một ngày với phân của nó... Tất cả gà cột dây đều thả trên cỏ Bermuada (cỏ Bermuda không chỉ xanh mà còn có nhiều hạt). Boles là người thông minh nhất trên rất, rất nhiều phương diện. Ông không bao giờ đem gà hỗn hợp (ngoài gà bướm) đi đá. Bởi vậy, người quan sát bên ngoài không thể so sánh con ở giải này với con ở giải trước hay ở giải kế... Gà ô của Bob có máu Dom (gà cú)… Chúng ta sẽ nói về điều đó sau… Ở một giải, Boles đem đi toàn gà nhạn và dẫu chúng đá rất tốt, tôi không bao giờ thấy con nào tái xuất hiện… Chúng có điểm gì đó mà ông không thích chăng… Điều gì đã xảy ra??? Ông có bí mật bán chúng đi hay không? Không, ông chôn hết, làm phân bón cỏ…

Ban đầu, Bob chỉ trình làng những con bầy Nick của mình, vốn mang nửa máu Sid và nửa máu Asil điều chân vàng. Hầu hết đều có mình đen với bờm đỏ và lông mã đỏ phớt đen với chân từ xám đến vàng... một số con đen hơn có chân xám (không phải dòng Hatch đâu nhé). Bobby ghét gà đá hụp (ducking) vì chúng chỉ là mục tiêu để những con bầy Grade xịn bắn hạ... Từ năm 1954 đến 1959, nhiều bầy thậm chí còn tốt hơn bầy Nick ban đầu. Những con gà này sẽ giết, đâm và chém đối phương ngay trên không... Gà Grade lao lên từ bên dưới cánh đối thủ và bụp, bụp, bụp... chả mấy con sống quá chân thứ hai... Những sát thủ này ở đâu ra vậy? Chỉ 3 người biết thôi... Bạn ông ở gần nhà, người không chơi gà đá, bảo vệ chuồng gà của ông khỏi những con mắt thèm khát... Một con gà trống ¾ Asil ¼ Jap lai với mái ô... Bob kiếm gà Nhật ở đâu đó để lai với mái Asil của mình rồi lấy trống tơ ½ và ½ lai với con mái Asil họ hàng xa khác... Khi con gà Nhật này chết đi, ông không thể tìm con nào khác đủ tốt để thay thế... và ông bỏ cả quãng đời còn lại để tìm kiếm con tương tự, bạn có thể thắc mắc sao ông không mua luôn gà mái nếu ông biết gà trống tốt như vậy nhưng làng gà chọi mà (đâu ai bán mái). Tôi có trong tay một tấm hình chụp ít nhất 8 trong số 9 con trống và trống tơ mà Bobby loại bỏ, tất cả đều là gà Nhật cỡ trung, có lúc chỗ của Bobby giống như một trại gà phương Đông. Chẳng có gì ngạc nhiên khi ông được gọi bằng biệt danh “lão Boles gà Nhật”... Đào hố chôn mãi cũng mỏi tay nên Bobby đã cho đi một số, chỉ giữ lại vài con...


Bobby trên sân gà.

Nên nhớ là tôi đã già và câu chuyện này diễn tới diễn lui trong vài năm và không phải lúc nào cũng đến một cách trực tiếp... Tôi ngỡ như nó mới xảy ra ngày hôm qua thôi... Trong 22 năm trời ông bôn tẩu từ 1946 đến 1968... Những năm sau này, kể từ 1966, phần trăm thắng trận của Bob bắt đầu giảm xuống... Một ngày kia tôi hỏi Clarence rằng ông thấy đối phương mạnh lên hay gà của nhà Boles kém đi? (bạn có thể nói chuyện với Clarence vì ông rất trực tính, còn Bobby rất kiệm lời)... Clarence nói với tôi rằng “tôi nghĩ là cả hai”... Trước tiên, làm sao mà bạn có thể tiến xa khi bắt đầu với chỉ 5 con Asil cùng với một trong những lần bị trộm viếng thăm, chúng chôm mất một con Asil thuần đặc biệt giá trị đối với chường trình lai tạo của Bobby, mất con gà này khiến anh em họ tụt hậu nhiều năm trời, trên thực tế họ không bao giờ hồi phục được nữa. Thứ hai, Clarence nói họ từng mất thời gian lai tạo rất nhiều gà Hatch kiểu xưa, quá chậm chạp và không đủ mạnh, khiến chúng được dùng làm “vịt mồi” cho bầy Grade xịn đâm chém... Những ngày này, nhiều người đã lai tạo ra những chiến kê sắc sảo hơn nhiều như Murphy/Law và Butcher/Lacy khiến gà Grade của họ đá rất khó khăn... Clarence chết sau cuộc nói chuyện 5 tuần vì bệnh ung thư... Thời gian sau này, mọi người đều săn đuổi Bobby, từ bọn lưu manh, trộm cắp đến cả lũ nhà giàu... Walter Kelso là một sư kê rất nổi tiếng và chủ mỏ dầu ở Galveston, Texas. Walter tin rằng mọi thứ đều có thể mua được nếu chồng đủ tiền, lần đầu ông ra giá cho Bobby 30.000 đô một bộ ba (trio) gà Asil và hướng dẫn Kelso cách lai tạo chúng?? Đúng theo phong cách riêng, Bobby nói Không!! Tại sao ông phải bán “lông gà” khi mà nó đang liên tục đẻ ra tiền? Lần thứ hai diễn ra sau khi Kelso thấy Bob đá ở Hot Springs, Arkansas với Ed Piper điều hành giải... Lần này Kelso thực sự nghiêm túc và đưa Bobby một tấm séc được ký sẵn rồi bảo Bobby tự điền con số vào, bất kỳ con số nào ông muốn cho một trio gà Asil. Walter ký tờ séc và cố gắng nhét vào túi áo của Bobby, Walter nói Bobby có thể ghi bất kỳ con số nào, thậm chí 100.000 cũng được nếu ông thấy giá đó là xứng đáng!!! Tôi muốn nói rằng Walter đã khao khát những chiến kê tầm cỡ thế giới theo một cách thức xấu xa!! Bobby chỉ đơn giản nói KHÔNG, CÁM ƠN và bỏ đi... Vâng điều đó có làm tóc của bạn dựng ngược lên không và tất cả những tay ngồi lê đôi mách từ Utah cho đến Alabama cũng phải lạnh cả sống lưng...

Nghe nói Walter Kelso quá buồn bực sau lần thứ hai và cũng là lần cuối nên ông đi du lịch dài ngày đến quần đảo Virgin. Ở St. Thomas và St. Croix, ông ngắm gái và trò đá gà địa phương, tôi nghĩ ở đấy họ dùng cựa dao dài, hai mặt...

Kế tiếp chúng ta nói về băng đá gà ở Texas, những người đơn giản muốn Bobby tham gia băng của mình, đấy không phải vấn đề “tiền tài” mà là “danh tiếng”, bởi họ đã có quá nhiều tiền... Họ cố gắng hết lần này đến lần khác để Bobby tham gia băng của mình, lo phần nuôi dưỡng, thả gà, nhưng lai tạo mới thực sự là những kỹ năng mà họ muốn. Boles luôn trả lời cùng một kiểu KHÔNG, CÁM ƠN!! Tại sao vậy? Bởi vì Bobby không cần gì ở họ? Cũng không cần tiền bạc của họ... Tất cả những điều mà họ thực sự muốn là kỹ năng và kiến thức của ông, tôi không muốn nói tên những người này ra bởi vì một số người trẻ nhất có thể vẫn còn sống... Ở một trong số các chuyến săn ngựa từ Oklahoma đến California, tôi dừng lại để ngắm cơ ngơi của họ ở Texas, trời đất, mọi thứ đều được sắp đặt đâu ra đấy... Sa thạch và gỗ đỏ bản lề mạ crôm... Phải tốn đến cả nửa triệu đô hay thậm chí hơn... Băng Texas giàu có này chỉ muốn chiến thắng, không quan tâm đến việc tốn kém bởi tiền không phải là vấn đề, do đó họ họp bàn và quyết định dùng lửa chơi với lửa... Họ nhập gà phương Đông từ Ấn Độ và Nhật Bản, mua hết mọi giống gà đá phương Đông... rất nhanh, họ có gà Nhật cỡ trung các giống Shamo, Tuzo, Chibee và nhiều giống khác nữa... Từ Ấn Độ họ nhập Java, Ghan, Sonotol và những giống khác... Những gã này lập một trang trại rộng 8 mẫu chỉ để đánh bại Bobby trong trò này... Gà Nhật ở 4 mẫu bên này, gà Ấn ở 4 mẫu bên kia, họ lai tạo Shuffler, Brownred, Bee Martin, Warhorse, Mug Whoomp và những dòng khác nữa... 2 năm sau, họ đã sẵn sàng cho cuộc tàn sát... Băng Texas không xuất sơn để thắng những sư kê trung bình, họ sẽ chỉ đạt một nửa thành công nếu chiến thắng “gà Mỹ”, điều họ muốn là đả bại Bob trong chính cuộc chơi này... Bây giờ, họ cảm thấy thời điểm đã chín mùi... Nếu Boles đến Sand-Springs, Oklahoma. họ sẽ chờ sẵn... Ngoại trừ một điều? Mỗi lần họ gặp Boles với một trong số những bầy gà xịn của mình, Boles luôn đả bại họ hết lần này đến lần khác... Điều này diễn ra liên tục trong 2 năm, khiến họ gần như suy sụp. Vâng, hầu như là vậy

Họ lên kế hoạch kỹ lưỡng để quất Boles bằng gà Helicopter (trực thăng)... Lúc đó có vẻ rất hay... Nghe nói đám Texas này kiếm được những con gà khác thường từ một số sư kê ở Kentucky hay Tennessee. Tôi và người bạn nghe đồn chúng được đem đi đá tại Bakersfield, California, một địa điểm dưới tán những cây bông... Các trận đấu đã diễn ra và phải công nhận những con gà miền nam này đá giống như là trực thăng bay.

Những con gà này nhảy cao đến cả mét và gà Boles đành chờ đợi trên mặt đất, gà “bay” chém vài nhát và rồi vẫy cánh trên không, xoay người và hạ xuống thấp hơn và lại đá, chém nữa mà không hề chạm đất, gà “bay” chém và đả thương gà Bobby phần nào, nhưng sớm muộn rồi thì chúng cũng phải hạ cánh (bởi không thể ở trên không mãi được). Khi những con gà kỳ lạ này vừa chạm đất, gà Boles liền áp sát giống như “vịt đớp trùn”... Mọi con gà cận chiến (close roll) với bầy Grade đều sẽ trở thành món “thịt băm”... Giờ tôi không còn nhớ tỉ số cụ thể nữa, nhưng gà Helicopter thua nhiều hơn là thắng, một trận hòa và chúng đã chém được vài con gà của Bobby. Tuy nhiên, gà Grade chịu được “hàng tấn” những nhát chém như vậy nhờ cấu trúc cơ thể và đường tiêu hóa rất ngắn cộng với da thịt săn chắc như da thuộc, tôi chưa từng thấy thứ gì như vậy, kể cả trước đây cho đến tận bây giờ. Tôi không biết làm thế nào để lai tạo được như vậy... với Boles, điều đó cũng như là “công chuyện thường nhật” mà thôi... Tôi sắp kể hết toàn bộ câu chuyện về Boles tuy nhiên nó không theo tuần tự nào hết bởi vì có rất nhiều quanh co trong “sự nghiệp đá gà”... Trước khi đi xa hơn, hãy thay đổi không khí bằng câu chuyện khác của Just Jack H. hiện ở Colorado. Anh từng sống ở vùng tây bắc và tôi biết anh đã nhiều năm nay... Anh cũng là một trong những người khuyến khích tôi viết lại câu chuyện về Bobby Boles... Vâng Jack H. từng đến chỗ Bobby rất nhiều lần nhưng chả thể tin những gì Bobby nói với bạn, ông thích đánh lạc hướng mọi người về phương pháp lai tạo thực sự của mình. Những thứ mà Jack thấy tại chỗ Bobby là gà Tây Ban Nha thuần, mồng lá và màu vàng nâu sậm giống như màu gà rừng... Để sau đó chúng ta có thể tin vào câu chuyện tình yêu và giấc mơ của Bobby dành cho giống gà đá Tây Ban Nha... Nhưng chúng hầu hết đều quá nhỏ so với những con chiến kê to xác của ông...

SỰ KIỆN – Boles đã từng thử lai gà Pun tức Punjab một lần... Bởi vì Bobby thấy những con này và chúng đá tốt, có một chuyên gia về gà phương Đông sống ở California, ông được mời đến xem gà Pun cũng như cách đá của chúng. Ông được trả công tư vấn, ông cho rằng nó có ¾ Shamo ¼ Asil... Bobby thực sự thử nghiệm chúng, không đủ lì lợm, bạn có thể đoán được chuyện gì xảy ra, bay xuống lỗ hết. Điều gì tốt với Bobby thì cũng có thể tốt với bạn... Nếu bạn biết cách loại bỏ con gà nào? DẤU HIỆU – Đá hụp (ducker), đá lông (puller-up), đá người, không chém, và đừng cố giữ dòng gà vốn không tốt để lai tạo...

Thêm một ví dụ nữa và chúng ta sẽ theo Just Jack mò đến Oblivion... Jack và những người khác chủ ý mua những con chiến kê mà Bobby để lại sau khi ông mất... Susan, vợ ông đem bán những chiến kê này. Có khoảng 5 con trống Dom (gà cú) và gấp đôi số đó là gà điều... Vâng, nhóm chỉ muốn mua gà trống điều mà chê gà Dom, nhưng họ thấy giá sẽ cao hơn nếu chọn lựa nên nhanh chóng mua hết tất cả gà trống kể cả Dom... Họ có biết rằng gà Dom với gà điều cùng bầy?... Điều này mới đau nè... sau khi mua những con gà trống kể trên, cả nhóm mướn một tay nuôi gà (không rành gà phương Đông) huấn luyện chúng và họ chỉ thắng có 4 độ, nếu vào tay người nuôi gà phương Đông nhiều kinh nghiệm, chắc chắn họ sẽ thắng 8 độ... Các bạn nghĩ sao? Xấu hổ quá Just Jack ơi...

“Con đường quá xa và ngựa đã kiệt sức”... Gượm đã tôi vẫn chưa nói hết... Tháng sau chúng ta sẽ kể đôi chút về Clarence và rất, rất nhiều bí mật của Bobby để chiến thắng... Ông dắt gà đi dạo, vâng ông vẫn đi dạo cùng với đám chiến kê bổn của mình...


Bobby bên bộ sưu tập giải thưởng.

----------------------------------------------------------------------

Ghi chú (vnrd)
*derby = đá giải, bạn đăng ký gà với ban tổ chức để bốc thăm và xếp lịch đá.
*đá cáp (hatch fight) = hai bên đồng thuận mới đá (giống như cáp gà ở ta).
*đá hụp (ducking) = hụp hay rạp mình xuống để gà địch bay qua đầu, sau đó mới xoay lại đá khi địch vừa chạm đất; gà đá lối này thường bất lợi khi gắn cựa sắt.
*đá lông (puller-up) = nhào vô nắm lông để đá; gà quen lối này dễ đưa đầu cho gà địch đâm.
*Serge Capistrano thăm trại của Bobby Boles (1990)


Post bài sai Image_2 Image_3

Mã nhúng vào blog : 
thay đổi nội dung bởi: vnreddevil, ngày 19-10-2011 lúc 05:12 AM

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét